Mẹ Nhỏ
Ngày em được nhận vào Dòng, chị mừng quá, khóc: “Nhóc đi tu thật hả?” “Dạ thật!” Em vẫn ngây thơ hỏi: “Chị ơi, chừng nào chị mới là ma-sơ?” Chị lau nước mắt, mỉm cười: “Không cần nữa đâu nhóc ạ, vì chị sẽ là mẹ nhỏ của em suốt đời.”
Nhà nghèo. Mẹ mất sớm. Chị trở thành mẹ. Em gọi chị là mẹ nhỏ. Ngày nào cũng vậy, sau khi làm việc xong, chị dẫn em đi lễ nhà thờ. Chỉ vào các xơ, chị thì thầm: “Các xơ thật đẹp nhóc nhỉ! Chị cũng muốn làm ma-sơ.” “Em cũng vậy!”, em ngây thơ đáp.
Lớn lên, em biết không thể nào làm ma-sơ được vì là con trai. Thế nên em sẽ đi tu làm cha. Còn chị, lâu lắm rồi chị vẫn chưa cho em gọi chị là ma-sơ.
Ngày em được nhận vào Dòng, chị mừng quá, khóc: “Nhóc đi tu thật hả?” “Dạ thật!” Em vẫn ngây thơ hỏi: “Chị ơi, chừng nào chị mới là ma-sơ?” Chị lau nước mắt, mỉm cười: “Không cần nữa đâu nhóc ạ, vì chị sẽ là mẹ nhỏ của em suốt đời.”